|
Hy lễ TẠ ƠN trong nắng chiều nhạt nhòa, đìu hiu không
giáo hữu, Tóc trắng bạc phong sương đậm ân tình một thuở, Đôi tay run rẩy dâng hiến lễ. Miệng thều thào lời kinh một đời, hụt hơi vì sức cạn, đang cố gượng cho trọn đời hiến dâng. Ôi ! còn chút nắng không đủ để sưởi ấm, Sợi nằng vàng sắp tắt đợi chờ XUÂN. |
|
Phẩm chất của một xã hội, hay của một nền văn minh, cũng được phán định
dựa vào cung cách nó xử sự với người già và vị trí nó dành cho họ trong
đời sống của cộng đồng. Những cộng đồng nào biết dành vị trí cho người
già đều là những cộng đồng biết dành vị trí cho sự sống! Cộng đồng nào
biết chào đón người già cũng là cộng đồng biết chào đón sự sống!... Khi
sự sống trở thành mỏng dòn trong những năm tháng già nua, nó vẫn không
bao giờ mất giá trị và phẩm vị: ở bất cứ giai đoạn cuộc sống nào mỗi
người trong chúng ta đều được Thiên Chúa mong muốn và yêu thương, mỗi
một chúng ta đều quan trọng và cần thiết. |